NƯỚC TRỜI
Thế rồi có những hôm nào,
2240. Chúa dùng thí dụ giảng vào đôi nơi.
Rằng : Xem câu chuyện Nước Trời
Khác chi hạt cải được người đem gieo.
Hạt dù nhỏ bé tỉ teo,
Mọc lên cải vẫn lớn theo tháng ngày.
Sum sê rậm lá to cây,
Chim trời ríu rít đậu ngay trên cành.
Ban đầu có vẻ mong manh,
Dần dần lớn mạnh lớn nhanh vững bền
Nước Trời như thể viên men,
2250. Trộn ba đấu bột dậy lên một lần.
Nước Trời giống chuyện nông dân,
Đến mùa bắc mạ không cần tính toan.
Lam làm ngủ nghỉ an nhàn,
Hạt gieo xuống đất thời gian nảy mầm.
Nhà nông cũng chẳng quan tâm,
Tại sao mầm nảy mầm đâm ra chồi ?
Chồi cao thành mạ mấy hồi,
Mạ thành cây lúa, lúa ngoi đòng đòng.
Đòng đòng lại kết thành bông,
2260. Bông vàng lúa chín nhà nông gặt về.
Nước Trời giống cảnh thôn quê,
Sang thu chủ ruộng lo bề tăng gia.
Gieo xong giống tốt về nhà,
Kẻ thù lén đến rắc pha cỏ lùng.
Lúa lên thành gié thành bông,
Cỏ lùng xuất hiện lộn sòng đứng chen.
Tình hình đám ruộng rối ren,
Gia nhân đem chuyện trình lên chủ nhà :
Ông gieo giống tốt kia mà,
2270. Cỏ đâu đến mọc ai pha trộn vào ?
Chủ rằng : Chắc kẻ thù nào,
Muốn gây thêm chuyện hỗn hào với ta.
Có người xin dọn ruộng nhà,
Chủ rằng : Đừng vội ! Chẳng thà để yên.
Lúa và cỏ sẽ lớn lên,
Tạm thời để đó chẳng nên nhổ lầm.
Đến mùa ta sẽ tới thăm,
Bảo đoàn thợ gặt lưu tâm thi hành.
Cỏ thì bó lại từng khoanh,
2280. Quăng vào lửa đốt cho thành bụi tro.
Lúa thu vào lẫm vào kho,
Có chi mà phải âu lo nhọc mình
Chiều về môn đệ đến trình :
”Chuyện gieo giống tốt phát sinh cỏ lùng.
Chứa nhiều ý nghĩa mông lung,
Chúng con chưa thể hình dung kịp thời”.
Chúa rằng : Chủ ấy Con Người,
Đi gieo vào thửa ruộng đời trần gian.
Giống là con cái khôn ngoan,
2290. Kẻ thù là cả tập đoàn quỉ ma.
Cỏ lùng chỉ bọn gian tà,
Sống chung lẫn lộn một nhà khó phân.
Thợ gặt là các Thiên Thần,
Đến mùa tận thế lãnh phần cắt chia.
Kẻ gian bị vất ra rìa,
Nghiến răng khóc lóc chịu bề lửa thiêu.
Người lành khoái lạc tiêu diêu,
Muôn đời hưởng phúc hết điều lo âu
Nước Trời giống mẻ lưới câu,
2300. Cá tôm đủ loại tóm thâu một lầ
Của ngon lựa bỏ lên sàn,
Vật hèn thì hốt quăng càn xuống sông.
Đến ngày bế mạc tận cùng,
Thiên Thần đưa kẻ có công về trời.
Dồn chung kẻ dữ một nơi,
Nghiến răng khóc lóc đời đời khốn thay
Nước Trời giống tích người cày,
Gặp nhằm của báu chạy ngay về nhà.
Đem cầm sản nghiệp ông cha,
2310. Hỏi mua đám ruộng người ta biết gì ?
Chuyện nhà buôn ngọc khác chi,
Quyết tìm của báu ra đi âm thầm.
Gặp viên ngọc quý để tâm,
Về đem gia sản đi cầm mà mua.
Các con đã hiểu hết chưa ?
Môn đồ cùng ứng lên thưa : “Dạ rồi”.
Chúa rằng : “Ký lục thạo đời,
Muốn thành đệ tử Nước Trời mai sau
Phải như ông chủ nhà giàu,
2320. Dùng đồ biết rõ vàng thau từng đồ.
Chúa đem thí dụ điểm tô,
Những lời giảng dạy tựa hồ thêm hoa.
Sách Tiên Tri có lời ca :
Dụ ngôn qua cửa miệng Ta cháy nồng.
Nói lên sự nghiệp Hóa Công,
Vừa gieo ân phúc vừa trồng tình thương
Lm. Phanxico Xavie Nguyễn Xuân Văn
